Nghệ sĩ Nhân dân gạo cội mà vợ Tự Long một lòng tri ân
Mới đây, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức vui mừng đăng tải bức ảnh chụp cùng học trò Minh Nguyệt – vợ Nghệ sĩ Nhân dân Tự Long kèm dòng đề tựa: “Thành đạt… không quên”. Dưới dòng trạng thái này, Minh Nguyệt cũng bày tỏ: “Con luôn nhớ những năm tháng được thầy dìu dắt, chỉ bảo nhiều điều. Nhân dịp 20/11, con kính chúc thầy luôn mạnh khoẻ, nhiều niềm vui và tiếp tục đào tạo thêm thật nhiều nghệ sĩ tương lai cho ngành sân khấu ạ!”.

Vợ Nghệ sĩ Nhân dân Tự Long sinh năm 1985, từng tốt nghiệp cử nhân khoa Diễn viên sân khấu và thạc sĩ ngành Nghệ thuật Sân khấu tại Trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội. Hiện cô đang là giảng viên khoa Sân khấu – Điện ảnh của Đại học Văn hoá Nghệ thuật Quân đội. Cô từng được Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức giảng dạy, dìu dắt trong những năm tháng còn ngồi trên ghế giảng đường.
Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức xuất phát điểm là một diễn viên của Nhà hát Kịch Hà Nội. Ông đã có 35 năm gắn bó với sân khấu Nhà hát Kịch Hà Nội, mãi đến năm 50 tuổi, ông mới chuyển sang giảng dạy ở trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội và Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội.
Học trò của ông ngoài Minh Nguyệt còn có nhiều diễn viên tên tuổi như: Thiện Tùng, Lã Thanh Huyền, Khuất Quỳnh Hoa…
Nói về công việc giảng dạy, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức cho biết, đây là công việc ông yêu thích, ông muốn truyền dạy những kinh nghiệm những kiến thức mình đã có cho thế hệ trẻ.


Theo Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức, trong giáo dục, người thầy phải có cả “cái tâm, cái tài, cái đức” để thắp sáng ngọn lửa cho người khác. Phải là một nhân cách mẫu mực, có lòng nhân ái, trí tuệ để dìu dắt học trò.
Ông nhấn mạnh vai trò của người thầy trong thời đại kinh tế tri thức, không chỉ truyền thụ kiến thức mà còn phải định hướng nhận thức và hành động, dạy chữ đi đôi với dạy người. Để làm được điều này, người giáo viên cần không ngừng tu dưỡng bản thân để xứng đáng là kỹ sư “trồng người”, có văn hóa, trí tuệ và lòng nhân ái.
Và vì xem việc giảng dạy rất quan trọng nên nhiều năm liền ông không thể nhận vai diễn ở xa vài ngày dù được rất nhiều đạo diễn mời tham gia các phim truyền hình. Chỉ đến khi nghỉ hưu thật sự, ông mới có nhiều thời gian dành cho phim ảnh.
Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức: Cuộc đời hoạt động nghệ thuật thấm đẫm gian truân
Nói về sự nghiệp nghệ thuật của mình với Dân Việt, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức cho biết: “Cuộc đời hoạt động nghệ thuật của tôi thấm đẫm gian truân, mồ hôi, nước mắt… và cả sự hy sinh. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng xuất phát điểm của tôi có nhiều cái không được thuận lợi như bạn bè, đồng nghiệp khác. Mẹ tôi phải nuôi tôi một mình cho nên rất vất vả. Mọi thứ trong cuộc sống, tôi đều phải tự lập, không có ai giúp đỡ hết.

Cho đến khi tốt nghiệp trường Sân khấu – Điện ảnh, tôi cũng gặp rất nhiều gian truân. Tôi theo đuổi nghệ thuật bằng một tình yêu âm thầm nhưng luôn có những phép tính cho bản thân. Phép tính ở đây là đến năm nào đó tôi phải được đóng vai chính, đến năm nào tôi phải đạt được ước mơ của tôi”.
Theo Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức, ông được nhận vào Đoàn kịch Hà Nội (sau này là Nhà hát Kịch Hà Nội) từ năm 1971, khi ấy đất nước vẫn đang còn chiến tranh. Thời điểm đó, ông làm tiểu phẩm ở đền Ngọc Sơn và được Sở Văn hóa và Thông tin TP Hà Nội bấy giờ tuyển vào Đoàn.
“Tôi đã có thời thanh xuân công tác ở Nhà hát Kịch Hà Nội, từ những vai diễn đầu đời còn vụng về đến những thành công sau này. Ngày mới vào nghề, tôi từng làm đủ các việc như hậu đài, là phục trang, đến vai phụ, sau mới có vai chính.
Tôi nhớ mãi kỷ niệm, đêm diễn đầu tiên đi diễn Trưởng đoàn giao cho tôi đi là quần áo. Tôi đến phụ bác nhân viên là quần áo lâu năm thì được bác ấy giao đánh một đống giày của diễn viên và sau đó là quần áo. Tôi vẫn chấp nhận làm vì chưa được say lúa thì phải ẵm em thôi.

Làm xong công việc đó thì ngồi cánh gà ngắm những cô chú, anh chị đang diễn. Cứ há hốc mồm ra mà ngắm, mà thích thú, mà ao ước… đó là những công việc đầu tiên của tôi.
Sau đó, một lần đi Hải Phòng, cũng trong vai trò phụ giúp nghệ sĩ chuẩn bị phục trang, giày dép… tôi đã may mắn được Trưởng đoàn giao cho một vai diễn phụ, vì diễn viên đóng vai này có việc nghỉ đột xuất. Tôi mừng quá, thức cả đêm để học thoại và đó là vai diễn đầu tiên trong đời làm nghệ thuật của tôi”, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức cho biết.

Ngoài tham gia sân khấu, giảng dạy về sân khấu… Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức còn đóng rất nhiều phim truyền hình. Có thể kể đến như: Chạy án, Đầm lầy lạc, Giọt nước rơi, Lời thú tội của Eva, Tình yêu và tham vọng, Biệt dược đen… Trên sân khấu kịch, ông thường xuyên được giao vai hiền lành, tử tế. Tuy nhiên, khi lấn sân sang lĩnh vực truyền hình, hầu hết những vai diễn của ông đều là vai phản diện, xảo quyệt, mưu mô.
“Đôi lúc tôi cũng thấy nhàm chán, vì mãi “đóng khung” với dạng nhân vật phản diện sẽ bị ghét. Ít ai biết rằng, tôi giành huy chương vàng, được phong Nghệ sĩ Ưu tú, Nghệ sĩ Nhân dân với những vai hiền lành, tử tế chứ không phải những vai ác. Nhưng khi tôi sang truyền hình, vô tình được phân vào những vai phản diện và các đạo diễn cứ quen mặt là mời. Tôi luôn cố gắng tính toán để tạo sự đa dạng cho từng vai diễn.

Tôi đi làm phim với tâm thế, người ta quý mến và tin tưởng thì mới mời mình. Vì thế, dù ít hay nhiều, nếu mình thấy phù hợp thì cố gắng tham gia. Cho nên tôi mới nói là chỉ có nhân vật nhỏ chứ không có diễn viên nhỏ. Dù sự xuất hiện của mình ít nhưng sự xuất hiện nào cũng khiến người ta nhớ là thành công rồi”, nam nghệ sĩ tâm sự.
Ở tuổi U70, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức có cuộc sống bình yên bên gia đình. Vợ của Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức là giảng viên âm nhạc Tuyết Mai, kém ông 10 tuổi. Ngoài đời thực, các con của ông đều đã trưởng thành, lập gia đình riêng. Con cả của ông là Trần Hoàng, người thừa hưởng tài năng nghệ thuật của cha và hiện đang theo nghiệp đạo diễn, diễn viên tại Nhà hát Tuổi trẻ.
Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức chia sẻ, gia đình ông có nếp là con cái cứ lấy vợ, lấy chồng sẽ ra ở riêng. Chính vì thế, ở tuổi xế chiều, ông và bà xã sống với nhau như “vợ chồng son”. Con cháu chỉ đến thăm khi nhớ bố mẹ hay gia đình có việc quan trọng.

Ông có thói quen, nếu rảnh rỗi, ông sẽ đưa bà xã đi ăn sáng rồi đi cà phê hoặc lên nhà các con, chơi với các cháu.
“Thời gian về hưu, ngoài làm phim, tôi còn tu dưỡng về sức khỏe, tập luyện thể dục thể thao. Trước còn khiêu vũ, sau chuyển sang học võ thuật. Tôi tham gia các liên đoàn võ thuật để tập luyện cùng các đồng môn, môn sinh và tham gia các chương trình từ thiện cho trẻ em vùng sâu vùng xa.
Lúc rảnh rỗi thì về các vùng sâu vùng xa dạy cho người dân yêu thích điện ảnh. Ở các vùng quê, có những người già như tôi nhưng họ vẫn thích đóng phim lắm. Dạy cho người ta cách nói để mai lên phim người ta nói được một câu thôi cũng đã cảm thấy sướng rồi. Đó là niềm vui của người nghệ sĩ già”, Nghệ sĩ Nhân dân Trần Đức chia sẻ với Dân Việt.
×





























