EP Dân tôi ca tái hiện hành trình và tinh thần Việt qua 4 ca khúc mang màu sắc sử thi đương đại. Đây không chỉ là sự trở lại của một rocker kỳ cựu, mà còn là dấu mốc đánh dấu quá trình Phạm Anh Khoa chuyển mình thành nghệ sĩ kể chuyện Việt bằng âm nhạc.
Ý tưởng cho EP này xuất phát từ tình yêu sâu sắc của Phạm Anh Khoa dành cho văn hóa dân tộc. Sau nhiều năm làm nghề, anh tìm được sự đồng điệu trong âm nhạc dân gian, nơi tiếng trống, tiếng chiêng và âm sắc truyền thống hòa cùng nhịp rock mạnh mẽ, tự do.

Nhạc sĩ Đức Trí chúc mừng Phạm Anh Khoa ra mắt EP Dân tôi ca. Ảnh: NVCC
EP gồm 4 ca khúc: Dân tôi ca, Tung tung cắc tùng tung, Nhong nhong nhong nhong và Tích tịch tình tang. 4 ca khúc là 4 chương của một câu chuyện âm nhạc, tái hiện 3 giá trị làm nên bản sắc Việt: Khởi nguyên – quật cường – nhân ái.
Không chỉ kể lại truyền thuyết, Phạm Anh Khoa và ê-kíp còn đưa tinh thần Việt vào âm nhạc bằng tư duy điện ảnh, biến mỗi ca khúc thành một trường đoạn cảm xúc giàu hình ảnh. Đặc biệt, anh có sự kết hợp thú vị với 2 giọng ca Phạm Thu Hà (Dân tôi ca) và Ngọc Khuê (Tích tịch tình tang).
Dân tôi ca thể hiện tinh thần tự tôn dân tộc qua giai điệu hào sảng. Ở đó, Phạm Anh Khoa không chỉ “hát về Việt Nam”, mà dùng Rock như một năng lượng đánh thức tinh thần Việt trong mỗi người.

Nếu Dân tôi ca là tiếng gọi tự hào, thì Tung tung cắc tùng tung là chương khởi nguyên. Lấy cảm hứng từ huyền tích Lạc Long Quân – Âu Cơ, ca khúc tái hiện âm sắc lễ hội cổ xưa qua nhạc cụ dân gian kết hợp rock và electronica, tạo không gian nguyên sơ nhưng rực rỡ.
Nhong nhong nhong nhong đưa người nghe trở về khí phách chiến đấu của huyền thoại Thánh Gióng. Ngay trong nhịp trống mạnh mẽ vẫn le lói một nét hồn nhiên – tinh khôi, gợi nhớ tinh thần “nhong nhong” trẻ trung, vui tươi mà Phạm Anh Khoa cố tình giữ lại. Đó là sự trong sáng rất Việt, sự kiên cường không đánh mất nụ cười, niềm tin thuần khiết dẫn con người Việt vượt qua nghịch cảnh mà không nặng nề hay bi lụy.
Khép lại 4 ca khúc chính là Tích tịch tình tang, kết hợp với giọng ca Ngọc Khuê – bản nhạc nhuốm màu suy tưởng, là khoảnh khắc an yên sau bão nổi. Ca khúc khép lại hành trình bằng sự lắng đọng nội tâm – lời nhắc rằng sau mọi chiến thắng, điều làm nên cốt cách Việt vẫn là sự hiền hòa, bao dung và trí tuệ.

Nói về nỗ lực làm mới mình, giản dị hóa giọng rock và có những nét lặng điềm đạm trong âm nhạc, Phạm Anh Khoa cho biết: “Giai đoạn quan trọng chuyển mình này của tôi chính là nhờ gia đình, và ê kíp. Mọi người khiến tôi cảm thấy mình không nên vội một cách quay cuồng, như trước kia vật vã kiếm tìm gì đấy.
Đây là lúc tôi ngồi im và quay về bên trong mình nhiều hơn, tìm thấy niềm vui trong cuộc sống hàng ngày nhiều hơn, niềm vui của một người bình thường lâu rồi mới có lại được. Đặc biệt là sức mạnh niềm tin trong bản thân mình – một người con nước Việt. Đó chính là điều sẽ phản ánh rõ ràng trên bề mặt tác phẩm và hoạt động nghề của tôi”.
Và anh nói thêm: “Tôi tin rằng những giai đoạn khó khăn của đất nước luôn có nhân vật đặc biệt xuất hiện, xoay chuyển tình thế. Còn về bản tính, người Việt luôn hòa thuận, bền bỉ. Với tôi, rock chỉ là giai đoạn tuổi trẻ thỏa mãn năng lượng bề ngoài của mình, nhưng ở tuổi này, niềm vui của mình nhìn vào bên trong thật là đơn giản, tôi không hát cho mọi người nghe đơn thuần nữa mà là hát với mọi người. Tôi biến rock thành một chất liệu để kể câu chuyện về dân tộc của mình, về niềm tin trong cuộc sống”.
Cũng có ý kiến nhận xét giai đoạn này có nhiều ca khúc thể hiện niềm tự hào, tinh thần yêu nước, có phải đây là cách bắt trend chăng, nam ca sĩ trả lời: “Thời điểm này mọi người cùng chung tay hát những ca khúc yêu nước như một trào lưu, nhưng với tôi đây không phải cảm hứng bất chợt, mà là cảm hứng tôi bắt gặp từ những người thầy, từ quê hương, những câu chuyện được kể… Tôi lồng ghép trong âm nhạc thành một ngôn ngữ riêng”.
×





























