Đặng Lệ Quân: Giọng hát “nghìn năm có một” làm say lòng châu Á
Đặng Lệ Quân sinh ngày 29/1/1953 tại huyện Vân Lâm, Đài Loan (Trung Quốc), trong một gia đình nghèo có 5 anh em. Tên “Lệ Quân” trong tiếng Hoa có nghĩa là “vẻ đẹp của tre”, tượng trưng cho nét thanh thoát, mềm mại và sự kiên cường. Cái tên ấy sau này trở thành biểu tượng của một giọng ca huyền thoại Á Đông.
Từ nhỏ, Đặng Lệ Quân đã bộc lộ năng khiếu âm nhạc. Năm 10 tuổi, cô giành giải quán quân trong một cuộc thi hát thiếu nhi, mở ra con đường ca hát chuyên nghiệp. Ở tuổi thiếu niên, cô đã đứng trên sân khấu các phòng trà lớn của Đài Loan, thể hiện phong cách trình diễn tự tin, mộc mạc nhưng đầy cảm xúc.

Năm 1970, tên tuổi Đặng Lệ Quân bắt đầu tỏa sáng rực rỡ. Báo chí Đài Loan thời đó viết: “Giữa thời loạn lạc của âm nhạc Hoa ngữ, giọng hát Đặng Lệ Quân xuất hiện như vì tinh tú sáng nhất”. Giọng hát của cô mang chất pha lê trong trẻo, ngọt ngào nhưng vẫn chan chứa nỗi buồn. Người nghe nói rằng “bảy phần giọng cô là ngọt ngào, ba phần là nước mắt”.
Với các ca khúc như “Mùa thu lá bay”, “Điềm mật mật”, “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” hay “Em chỉ yêu mình anh”, Đặng Lệ Quân không chỉ chinh phục khán giả Đài Loan mà còn lan tỏa khắp châu Á. Đặc biệt, bài “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” phát hành năm 1977 đã trở thành biểu tượng âm nhạc, giúp cô được mệnh danh là “Đệ nhất danh ca châu Á”.

Bản nhạc có giai điệu chậm, lời ca giản dị, nhưng khi qua giọng hát của Đặng Lệ Quân, nó trở nên dịu dàng và ám ảnh như một lời tự sự thầm kín. Nhiều người nói cô “đưa cả ánh trăng vào trong ca khúc”. Hàng trăm ca sĩ sau này hát lại, nhưng không ai vượt qua được cảm xúc mà Đặng Lệ Quân để lại
Không chỉ sở hữu giọng hát, nhan sắc của cô cũng trở thành chuẩn mực Á Đông. Khuôn mặt tròn phúc hậu, nụ cười hiền và ánh mắt biết nói khiến Đặng Lệ Quân được xem là biểu tượng của nét đẹp dịu dàng, thanh khiết. Trong suốt hai thập niên 1970-1980, nhiều phụ nữ châu Á cắt tóc và ăn mặc giống cô, còn đàn ông thì xem cô như người tình trong mộng.
Tên tuổi Đặng Lệ Quân vượt ra khỏi biên giới Đài Loan. Cô nổi tiếng ở Hong Kong, Singapore, Thái Lan, Malaysia, Indonesia và đặc biệt là Việt Nam. Giữa năm 1973, khi đến Sài Gòn biểu diễn tại rạp Lệ Thanh, cô được hàng nghìn khán giả đón chào nồng nhiệt. Giọng hát của cô hòa quyện cùng dòng nhạc Bolero đang thịnh hành lúc đó, tạo nên sự giao thoa hiếm có giữa hai nền âm nhạc Á Đông.
Tạp chí Time của Mỹ từng xếp cô vào top 10 ca sĩ nổi tiếng nhất thế giới năm 1986 và top 7 ca sĩ của năm. Cô cũng là nghệ sĩ châu Á đầu tiên hai lần được tôn vinh ở danh sách này. CNN sau đó đưa Đặng Lệ Quân và Trương Quốc Vinh vào danh sách 20 nghệ sĩ Hoa ngữ có ảnh hưởng lớn nhất 50 năm qua.

Giọng hát của Đặng Lệ Quân vượt qua ranh giới thời gian. Dù đã qua đời hơn 20 năm, các ca khúc của cô vẫn vang lên trong quán cà phê, trên radio hay trong ký ức của nhiều thế hệ. Người ta vẫn nói, mỗi khi nghe “Ánh trăng nói hộ lòng tôi”, họ cảm giác như được trở về một thời bình yên, dịu dàng và trong trẻo đến lạ.
Tình yêu dang dở và cái chết đầy uẩn khúc của Đặng Lệ Quân
Cuộc đời Đặng Lệ Quân không chỉ rực rỡ trên sân khấu mà còn đầy những khoảng trống trong tình cảm. Cô từng trải qua nhiều mối tình nhưng không tìm được bến đỗ hạnh phúc.
Năm 18 tuổi, cô yêu doanh nhân Lâm Chấn Phát. Mối tình ấy kết thúc sau hai năm vì khác biệt trong lối sống. Sau đó, cô từng gắn bó với danh ca Mori Shinichi người Nhật, tài tử Tần Tường Lam, đại gia Quách Khổng Thừa… nhưng tất cả đều tan vỡ.

Mối tình gây chú ý nhất là với Thành Long. Hai người quen nhau trong thời kỳ hoàng kim của sự nghiệp. Báo chí mô tả họ như “Kim Đồng Ngọc Nữ” vì quá xứng đôi. Nhưng trong khi Đặng Lệ Quân là người phụ nữ truyền thống, mơ về mái ấm bình yên, Thành Long lại đam mê tiệc tùng và phiêu lưu. Họ dần xa cách, rồi chia tay khi Thành Long gặp Lâm Phụng Kiều, người sau này trở thành vợ ông.
Về sau, Thành Long thừa nhận hối tiếc: “Tôi đã mất đi một viên ngọc quý. Đặng Lệ Quân là người phụ nữ mà tôi nên trân trọng.” Câu nói đó khiến nhiều người xúc động, nhưng cũng càng tô đậm nỗi cô đơn của nữ danh ca.

Năm 1990, khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp, Đặng Lệ Quân rời làng giải trí để sang Pháp sinh sống. Cô muốn tìm một cuộc sống bình yên, tránh xa ánh đèn sân khấu. Tại đây, cô gặp và yêu một nhiếp ảnh gia người Pháp trẻ hơn 10 tuổi. Tình yêu ấy giúp cô tươi trẻ và tràn đầy hy vọng.
Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi. Ngày 8/5/1995, trong chuyến du lịch ở Chiang Mai (Thái Lan), cô lên cơn hen suyễn và qua đời ở tuổi 42. Cái chết quá đột ngột khiến dư luận chấn động. Báo chí đưa tin cô ra đi trong cô độc, không có người thân bên cạnh.
Một số nguồn tin cho biết, bạn trai người Pháp của cô thờ ơ trong lúc cô nguy kịch. Cảnh sát phát hiện trên khuôn mặt cô có vết hằn bàn tay, khiến nhiều người nghi ngờ cô bị hành hung. Có giả thuyết cho rằng Đặng Lệ Quân bị sát hại vì lý do chính trị, bởi cô từng từ chối tham gia các hoạt động có tính tuyên truyền. Dù vậy, cho đến nay, nguyên nhân thật sự vẫn chưa được làm rõ.
Tang lễ của Đặng Lệ Quân được tổ chức trọng thể tại Đài Bắc, với nghi thức cấp nhà nước. Hàng nghìn người hâm mộ, nghệ sĩ và chính khách đến đưa tiễn, trong đó có nhà lãnh đạo Lý Đăng Huy. Thi hài cô được an táng trên sườn núi Kim Bảo Sơn, nơi có tượng bán thân của cô và một cây đàn piano điện tử. Khi khách viếng nhấn phím đàn, âm thanh vang lên như lời tiễn biệt dành cho người nữ danh ca tài hoa.

Hơn hai thập kỷ trôi qua, mộ phần Đặng Lệ Quân vẫn được phủ đầy hoa tươi. Người hâm mộ đến viếng mang theo ảnh, thư tay và những đĩa nhạc cũ. Với họ, Đặng Lệ Quân chưa bao giờ rời khỏi thế giới này. Giọng hát của cô vẫn sống trong ký ức tập thể, như lời an ủi ngọt ngào của một thời tuổi trẻ.
Sự nghiệp của Đặng Lệ Quân không chỉ gói gọn trong những bản tình ca mà còn là biểu tượng văn hóa của cả một thế hệ Á Đông. Cô chứng minh rằng âm nhạc không cần ranh giới, chỉ cần trái tim biết rung động.
Ngày nay, nhiều ca sĩ trẻ vẫn chọn hát lại các ca khúc của cô để tưởng nhớ. Dù kỹ thuật thanh nhạc đã phát triển, công nghệ thu âm hiện đại hơn, nhưng chưa ai tái hiện được cảm xúc nguyên sơ mà Đặng Lệ Quân mang lại.
Giọng hát của cô, nhẹ như gió thoảng, nhưng thấm sâu như dòng nước ngầm. Cô đã khép lại cuộc đời bằng nốt nhạc lặng, nhưng dư âm vẫn còn vang mãi. Và với hàng triệu người yêu nhạc, danh xưng “Đệ nhất danh ca châu Á” của Đặng Lệ Quân không chỉ là tôn vinh, mà là sự thật vĩnh cửu.
×
Theo: Sina





























