Không gian núi rừng biên giới Cha Lo (tỉnh Quảng Trị) mịt mùng trong làn sương sớm. Những bậc đá lởm chởm, con suối rì rào dưới chân núi, cây rừng thẫm xanh ôm lấy con đường mòn độc đạo dẫn lên dãy Giăng Màn, nơi lưu dấu bao bước chân của các cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Cửa khẩu Quốc tế Cha Lo và bạn Lào – Đại đội 312, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Khăm Muộn.
Tôi may mắn có dịp được đi trong chuyến tuần tra song phương đặc biệt, hành trình mà mỗi bước chân là một lời thề thiêng liêng với Tổ quốc.

Thời điểm ấy, Thiếu tá Hoàng Công Hùng – Phó Đồn trưởng Đồn Biên phòng cửa khẩu Quốc tế Cha Lo (nay đã là Trung tá, Đồn trưởng Đồn Biên phòng Cà Xèng) nói rằng: “Chúng tôi tuần tra mỗi ngày, bất kể nắng hay mưa. Có những chặng đi mấy ngày trời mới tới mốc 522, 523, 524. Mỗi đêm trên đỉnh Giăng Màn, anh em phải quây quần bên đống lửa, cố gắng chợp mắt trong cái lạnh thấu xương giữa rừng già”.
Tôi nhớ khi còn là đứa trẻ ở làng quê chiến khu Trung Thuần (tỉnh Quảng Trị), biên giới với tôi là một khái niệm xa xôi, mơ hồ. Nhưng khi được đứng giữa núi rừng biên cương, lắng nghe những câu chuyện của người lính, cảm nhận từng nhịp tim nóng rực của họ trước mỗi cột mốc thiêng liêng, tôi hiểu rằng tình yêu đất nước không chỉ nằm ở những bài học sử, những trang sách, mà còn hiện hữu sống động ở đây, nơi những con người sẵn sàng đánh đổi sự bình yên cá nhân để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ.

Các cột mốc 527, 528, 529 sừng sững giữa đại ngàn như những biểu tượng của lòng kiên trung. Từng cái chạm tay vào mặt đá mát lạnh là một lần tôi cảm thấy xúc động, như được tiếp thêm dòng máu yêu nước cuộn chảy.
Các chiến sĩ Biên phòng và bộ đội bạn Lào bắt tay nhau, cười hiền, ánh mắt đầy tin cậy, biểu tượng sống động của tình hữu nghị, hợp tác và sự động lòng vì một đường biên giới hòa bình, ổn định.
Giăng Màn không chỉ là ranh giới của hai quốc gia, mà còn là điểm hẹn của hai dân tộc yêu chuộng hoà bình. Những bước chân tuần tra không chỉ là nhiệm vụ quốc phòng mà còn là sợi dây gắn kết hữu nghị, thắt chặt tình cảm keo sơn giữa Việt Nam – Lào, giữa nhân dân hai nước.

Trở về từ Giăng Màn, lòng tôi đong đầy cảm xúc. Hòa bình, trọn vẹn lãnh thổ không tự nhiên mà đến. Đằng sau mỗi tấc đất, mỗi cột mốc chủ quyền là mồ hôi, là máu, là biết bao hy sinh thầm lặng.
Nếu cha ông đã gìn giữ từng thước núi, ngọn đồi, thì trách nhiệm của thế hệ hôm nay, trong đó có tôi và bạn, phải vun đắp xây dựng đất nước vì một dân tộc Việt Nam hùng cường và thịnh vượng trong kỷ nguyên vươn mình.
×





























