Lá cờ đỏ sao vàng là hình ảnh vô cùng quen thuộc đối với mỗi người Việt Nam. Đó là một dấu ấn không hoen màu dù thời đại có bao lần thay áo mới. Nhìn lá cờ tung bay trong nắng sớm mai, tôi lại nhớ về thuở cắp sách đến trường. Sáng thứ hai, sân trường rợp nắng. Tôi bé nhỏ trong bộ đồng phục trắng tinh như tờ giấy mới. Khi tiếng quốc ca vang lên, lá cờ đỏ sao vàng bắt đầu vươn mình lên nền trời xanh ngắt. Gió thổi qua, cờ bay lồng lộng như cánh chim lướt gió.
Trong khoảnh khắc đó, tim tôi như có tiếng gõ khe khẽ, từng nhịp nghiêm ngắn dõi theo lá cờ. Có điều gì đó thiêng liêng đang chảy tràn qua người, như ánh nắng xuyên qua tán lá, như dòng sông đỏ rực cuộn chảy giữa tim mình.

Lá cờ đã cùng dân tộc đi qua bao thời khắc lịch sử. Nó nhắc nhở ta nhớ về mùa thu Hà Nội năm 1945. Giữa màu xanh rười rượi của Quảng trường Ba Đình, lá cờ đỏ sao vàng kiêu hãnh tung bay mang theo khát vọng ngàn đời của người Việt Nam: Độc lập – Tự do – Hạnh phúc. Lá cờ ấy không chỉ là biểu tượng của quốc gia mà còn là ngọn lửa soi sáng, là tiếng gọi thức tỉnh hào khí ngàn năm của dân tộc trong Cách mạng Tháng Tám lịch sử. Hình ảnh tấm vải đỏ như được cắt ra từ lòng đất lửa, đặt lên năm cánh sao vàng óng ánh như năm ngón tay của một bàn tay Việt: công, nông, trí, binh, thương không ai đứng ngoài cuộc cách mạng ấy. Lá cờ là một thi phẩm rực lửa được viết bằng máu, nước mắt và mồ hôi.
Nơi Quảng trường Nhà hát Lớn, lần đầu tiên lá cờ đỏ sao vàng không còn ẩn mình trong bóng tối nữa. Nó được giương cao giữa ban ngày. Gió thủ đô hôm ấy không chỉ mang hương hoa sữa đầu mùa mà còn là ngọn gió của lịch sử đang lật trang. Trong khoảnh khắc Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, lá cờ đã không đứng yên. Nó đã reo lên trong lòng từng người dân, ngạo nghễ giữa trời thu Hà Nội, cao hơn cả vòm lá, cao hơn cả tiếng hô “Độc lập muôn năm!”. Lá cờ ấy đã nói lên trọn vẹn một khúc khải hoàn.
Và như thế, lá cờ đã tung bay trên từng con đường, ngọn núi, dòng sông và cuối cùng là trên đỉnh cao nhất của chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 và mùa xuân đại thắng năm 1975. Tôi nhớ mãi bức ảnh đen trắng ghi lại khoảnh khắc lịch sử khi lá cờ đỏ sao vàng phấp phới trên nóc hầm tướng De Castries . Giữa chiến địa tan hoang, giữa tiếng hò reo và cả nước mắt, lá cờ như một lời tuyên ngôn bất tử: “Dân tộc Việt Nam chưa bao giờ khuất phục!”. Điện Biên Phủ – nơi máu và hoa cùng nở, nơi những người lính áo vải đã dùng đôi chân trần và ý chí sắt đá để làm nên một trận đánh “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Hai mươi mốt năm sau, vào ngày 30/4/1975, lá cờ đỏ sao vàng lại một lần nữa ghi dấu chiến thắng – lần này là trên nóc Dinh Độc Lập. Tiếng xe tăng húc đổ cánh cổng thép như xé tan mọi xiềng xích, và lá cờ bay lên trong ánh nắng chói chang của Sài Gòn đánh dấu thời khắc đất nước liền một dải.

Hồi còn nhỏ, tôi vẫn nghe ông tôi kể chuyện. Ngày đó nghèo lắm, ai cũng đói, mặc áo vá chằng vá đụp. Ông nhớ như in ngày 30 tháng 4 năm ấy, bà ngồi trước hiên, bàn tay run run lần từng đường kim mũi chỉ, may một lá cờ bằng tấm vải đỏ, còn ngôi sao năm cánh thì được cắt từ chiếc áo cũ của bác tôi – người đã đi theo Cách mạng và mãi không trở về. Chiếc áo ấy bà đã gấp cẩn thận đặt trong rương sắt. Mỗi lần nhớ bác, bà lại đem ra và áp vào ngực như thể nghe tim bác đập trong trái tim bà. Vậy mà, vào thời khắc này bà lại đem nó ra để may một lá cờ. Bà may cờ mà nước mắt rơi xuống từng đường chỉ. Bà bảo treo lá cờ lên để bác biết mình đã có đất nước, có độc lập, có tự do. Khi tiếng trống nổi lên từ đầu làng, bà đưa lá cờ cho ông đem ra cắm trước cổng.
Lá cờ tung bay như ánh mặt trời nở rộ giữa trời chiều rực lửa. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ nghiêm trang như đang mang trong tim hình Đất nước. Bà đứng trong hiên, đôi mắt đã mờ đục dõi theo, ngực trĩu xuống vì thứ cảm xúc chẳng thể gọi thành lời. Dường như bà đang thấy nụ cười thấp thoáng của bác giữa thân cờ đang chao nghiêng. Lá cờ ấy đã mang theo biết bao khắc khoải nhớ mong của người mẹ già.
Ngày hôm nay, tôi đang đứng dưới màu cờ tự do, hòa bình. Đất nước trọn 50 mùa hoa thống nhất, 80 năm độc lập. Con số 50, 80 không chỉ là nhịp đếm của thời gian mà còn là những cột mốc rực đỏ được viết nên bằng mồ hôi, máu và giấc mơ của bao thế hệ người Việt. 50 năm – nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày non sông liền một dải, từ tiếng vỡ òa giữa trời Sài Gòn trưa 30/4, lá cờ đỏ sao vàng như cánh buồm căng gió, đã đưa con tàu đất nước vượt qua muôn trùng thác ghềnh, đói nghèo, chia cắt. 80 năm – gần một thế kỷ kể từ ngày lá cờ ấy tung bay giữa trời thu Ba Đình, đất nước đã vươn mình và ngẩng cao đầu như bao dân tộc văn minh khác trên thế giới.
Tôi sinh ra trong thời bình, lớn lên giữa những cánh đồng lúa trổ đòng, dưới ngọn cờ phấp phới trên các con đường, góc phố, trường học, mái nhà… Lá cờ mà tôi ngẩng nhìn hôm nay không còn mùi thuốc súng, không còn bụi đỏ chiến hào. Lá cờ vẫn ở trong tim những người mẹ với mái tóc pha sương, trên đôi tay chai sần của người thợ không buông cây búa, trong bước chân thoăn thoắt gieo hạt lúa trên đồng của người nông dân, trong ánh mắt cô giáo nơi rẻo cao dạy trẻ đọc những vần đầu tiên, trong tiếng rộn ràng con trẻ mỗi sáng cắp sách đến trường… Nó là ngọn lửa. Ngọn lửa ấy không tắt khi đêm xuống, không lụi giữa mưa bom bão đạn. Nó cháy trong từng câu chuyện kể bên bếp lửa, cháy trong lòng người lính giữ đảo, người công nhân quét rác trên đường khi trời còn chưa sáng, trong đôi mắt thao thức của người bác sĩ già trước ca bệnh chưa hoàn thành… Đó là phần hồn của đất nước, là thơ không lời của Tổ quốc Việt Nam. Lá cờ vẫn cứ bay. Không hề mỏi. Không hề cũ. Nó sống. Nó bay. Nó hát. Nó là lời ru của đất, là hơi thở của cha, là giấc mơ của mẹ, là màu đỏ không phai của lịch sử và tương lai.
Và hôm nay, mỗi sáng tôi lại đứng trước hiên nhà nhìn lên lá cờ đỏ bay phần phật trong gió sớm. Ánh mắt tôi cũng như ông năm nào, tìm về một điều thiêng liêng không thể gọi tên. Dù thời gian có lên màu thì ở nơi sâu nhất trong ký ức, vẫn có một sáng thứ hai, tôi đứng dưới trời trong biếc, ngước nhìn lá cờ bay và thấy tim mình run rẩy.
Nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh, Báo NTNN/Điện tử Dân Việt tổ chức cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”, nhằm tạo một bức tranh đa sắc về hành trình 80 năm của đất nước – từ ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến một Việt Nam hòa bình, vươn mình mạnh mẽ hôm nay.Đối tượng dự thi là toàn bộ công dân Việt Nam đang sinh sống tại Việt Nam và nước ngoài, người nước ngoài đang sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam.
Xem Thể lệ cuộc thi tại đây.
×





























