Ca sĩ Ngọc Khuê suýt phải cắt bỏ tử cung vì biến chứng thai kỳ
Theo ca sĩ Ngọc Khuê, hành trình mang thai và sinh con thứ hai là một hành trình kỳ lạ nhưng cũng đầy rủi ro vì thai bị rau cài răng lược bám mặt trước tử cung – một biến chứng thai kỳ nghiêm trọng và hiếm gặp.
Nữ ca sĩ nói rằng: “Có những cuộc gặp gỡ không bằng ánh mắt, mà bằng ánh đèn mổ. Có những cuộc chào đời không bắt đầu từ cơn đau chuyển dạ mà là khoảnh khắc sinh tử được định đoạt bằng từng nhát dao chính xác đến tuyệt đối”.

Với Ngọc Khuê, ca mổ đón con trai Khủng Long chào đời là một ca mổ định mệnh được thực hiện bởi một con người “phi thường” là bác sĩ Quang Hùng – Phó Trưởng khoa Sản 1, Bệnh viện Phụ sản Trung ương.
“Bước vào tuần 36 + 5, sau nhiều tháng cố gắng giữ thai trong tình trạng rau cài răng lược bám mặt trước tử cung – một biến chứng thai kỳ cực kỳ nguy hiểm, tôi bất ngờ ra máu báo và rỉ ối nhẹ. Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, tất cả các nguy cơ lý thuyết đã bước ra hiện thực. Tôi phải nhập viện khẩn cấp ngay trong đêm và chỉ định mổ cấp cứu.
Thời khắc ấy, tâm lý của cả gia đình đều xác định: “Chỉ cần mẹ con an toàn, dù có phải cắt tử cung cũng đành”. Bởi với những ca cài răng lược, giải pháp triệt để thường là cắt bỏ để ngăn nguy cơ băng huyết. Nhưng rồi phép màu đã xảy ra, không cần cắt tử cung, không mất máu nhiều, mẹ tròn con vuông. Và người tạo nên phép màu ấy chính là bác sĩ Quang Hùng – người vẫn được đồng nghiệp và bệnh nhân trìu mến gọi là “Người hùng áo blouse”, Ngọc Khuê bày tỏ.
Giọng ca “Chuồn chuồn ớt” cũng tâm sự rằng, ca mổ sinh của cô là một ca rất khó. Và bác sĩ Hùng không chỉ giúp mẹ con cô “vượt cạn” an toàn mà còn giúp cô bảo tồn khả năng làm mẹ – thứ mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng khao khát gìn giữ.

“Không ai muốn đánh đổi thiên chức làm mẹ của mình sau một cuộc vượt cạn. Nhờ bác sĩ Hùng, tôi đã không phải đánh đổi điều gì – ngoài những giọt nước mắt hạnh phúc sau ca mổ. Khủng Long chào đời mạnh khoẻ, ăn ngủ ngoan, da hồng hào và giọng khóc khỏe khoắn. Một sinh linh ra đời dưới bàn tay vàng như thể đã được định mệnh lựa chọn kỹ càng để nhắc cho thế giới biết rằng, y học không chỉ là khoa học mà còn là một nghệ thuật mang tên “hiểu – thương – cứu người”, Ngọc Khuê xúc động nói.
Ca sĩ Ngọc Khuê cũng kể thêm, mỗi người phụ nữ bước vào phòng mổ sinh đều mang theo một nỗi sợ. Có người sợ vết dao, có người sợ biến chứng. Còn với cô – một người ca sĩ, một giảng viên thanh nhạc, một người sống bằng hơi thở và âm thanh thì nỗi sợ lại không nằm ở máu hay dao kéo mà ở chính… giọng nói của mình.
“Giọng nói là linh hồn. Giọng hát là định mệnh. Từ khi còn là cô sinh viên mười tám đôi mươi, cho đến khi đứng lớp giảng dạy cho thế hệ sau, tôi đã quen sống trong âm thanh, bằng âm thanh và vì âm thanh.
Một cái cổ họng khô có thể khiến một buổi biểu diễn dang dở. Một dây thanh tổn thương có thể làm sụp đổ cả sự nghiệp.
Đó là lý do vì sao, khi bước vào ca sinh mổ cấp cứu vì rau cài răng lược, dù biết mình đang đối diện với ca “sinh – tử”, tôi vẫn âm thầm mang theo một mong muốn rất riêng, tưởng như nhỏ bé nhưng đối với người nghệ sĩ lại lớn hơn bất kỳ lời cầu nguyện nào đó là được gây mê toàn thân mà không đặt ống nội khí quản xuyên thanh quản.
Mong muốn ấy không phải là một “ý thích cá nhân” mà là kết quả của quá nhiều năm hiểu rõ cơ thể và nghề nghiệp của chính mình.

Không ít trường hợp sau phẫu thuật gây mê có đặt ống thở đã để lại tổn thương dây thanh, từ khản tiếng, hụt hơi cho tới mất hoàn toàn âm sắc vốn có vì bị hở dây thanh đới. Với người bình thường, đó có thể chỉ là chút khó chịu, nhưng với một người làm nghề “bằng giọng” thì đó là đoạn kết không mong muốn.

Và rồi, phép màu xuất hiện. Khi nghe tôi trình bày nguyện vọng, bác sĩ Bạch Minh Thu – Trưởng Khoa Phẫu thuật gây mê hồi sức, Bệnh viện Phụ sản Trung ương không gạt đi, không hứa suông, cũng không nói “cái đó còn tuỳ” mà bác sĩ im lặng, hỏi kỹ lại tiền sử sức khoẻ, cân nhắc từng chỉ số rồi nhẹ nhàng nói: “Anh hiểu. Anh sẽ làm điều đó cho em”. Chỉ một câu ấy thôi mà tôi biết mình đã đặt niềm tin đúng người. Giữa một ca mổ sinh cấp cứu đầy áp lực, vẫn có một người bác sĩ đủ bản lĩnh để lắng nghe và đủ chuyên môn để hành động.
Tôi được gây mê mà không đặt ống qua thanh quản. Giấc ngủ hôm ấy không có ác mộng. Khi mở mắt ra, một thiên thần nhỏ đang nằm ngoan bên cạnh, da hồng, giọng khoẻ, mắt nhắm, miệng khẽ mút môi như đang hát một nốt nhạc đầu đời. Không đau, không mất giọng, không tổn thương. Chỉ có tình yêu và lòng biết ơn không thể diễn tả thành lời”.
×





























